Em nhớ anh, "Thầy" ơi!

tinh yeu, tinh yeu thay tro, tinh yeu noi giang duong, nhung cau chuyen tinh yeu dac sac, xuc dong tinh yeu noi giang duong, tinh yeu trong truong dai hoc

Tình yêu thầy trò 6 có đôi khi bắt đầu từ sự ngưỡng mộ. Và người thầy cũng không nằm ngoài tầm ngắm của các trò. Có nhiều người đả kích tình yêu thầy – trò, cũng có nhiều người cho rằng… “làm gì mà ầm ĩ thế?”

Ngày anh bước vào giảng đường, trên vai đeo chiếc cặp to sụ so với vóc dáng chẳng làm em ấn tượng gì.

Từng giờ giảng của anh trôi qua, em và các bạn trong lớp dần yêu quý một ông thầy trẻ dễ thương và hiền khô. Em thuộc nhóm học hành khá chỉn chu trong lớp, ngồi bàn đầu – gần anh và còn hay nói leo. Vì anh rất hiền nên thường xuyên bị sinh viên bắt nạt, trong đó có em.

Em thường nói chuyện với anh trong những giờ giải lao, những câu chuyên không đầu không cuối hay đôi khi là những lời trêu đùa làm anh phải bối rối. Những lúc nhìn anh trong bộ dạng như thế em thấy vô cùng thích thú. Anh dạy môn Tài chính công – một môn học chẳng dễ dàng gì đối với một đứa dân khối C đặc sệt như em.

Bài kiểm tra học trình đầu tiên vì anh hiền nên cả lớp làm bài tập thể. Riêng bàn em chúng nó học khối A nên đề kiểm tra không có gì khó khăn. Vì kiêu hãnh, vì sĩ diện với bạn bè nên em không dám chép bài của đứa nào. Khi trả bài cả bàn, mà gần như cả lớp được đều 9, 10 chỉ riêng em là lĩnh con 6, em buồn và chả hiểu sao lại đến bàn anh phụng phịu: “Sao thầy cho em có 6 điểm?” Dù em biết bài của mình chỉ đáng bằng ấy điểm thôi nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy em lại đến chỗ anh “ăn vạ” như thế.

Anh cười hiền khô (bối rối) và nói: vậy tại sao các bạn lại được điểm cao thế? Ý anh là sao em không xem mấy đứa bên cạnh giống như mọi người ấy. Em lại phụng phịu “nhưng em không thích”. Có lẽ chúng mình đã gần nhau hơn sau lần ấy, (có lần anh đã kể lại với em).

Rồi em cũng không nhớ bằng cách nào em và anh có số điện thoại của nhau, em cũng không nhớ bằng cách nào mình có buổi hẹn hò đầu tiên, mọi thứ cứ ào đến. Em chỉ nhớ lần hẹn hò đầu tiên của chúng mình. Đó là một ngày đầu đông se lạnh, em đã không ngần ngại đón lấy chiếc áo khoác của anh để cảm nhận hơi ấm lan tỏa quanh mình, để rồi mùi hương trên người em còn vương lại trên chiếc áo khi em trả lại nó cho anh.

Em biết được điều đó bởi có lần anh đã nói với em, và tìm cách hỏi bằng được mùi gì mà thơm và lạ đến vậy, điều đó làm  em vô cùng hãnh diện và hạnh phúc. Có phải em đang là nhân vật chính trong câu chuyện tình yêu thầy trò

Buổi hẹn thứ hai mình lang thang trong công viên vừa đi vừa mút kem như hai đứa trẻ. Bất chợt anh đưa tay nắm chặt lấy bàn tay em, em giật mình rồi tình bơ rụt tay lai, nhưng kỳ thực lúc ấy em đã vô cùng hạnh phúc. Cho đến giờ, đôi khi ngồi nghĩ lại em vẫn nhủ thầm: nếu ngày ấy em cứ để nguyên bàn tay mình trong tay anh thì mọi chuyện có khác đi không?

Buổi hẹn thứ ba anh từ quê lên và mua cho em 3 thanh bánh quy thay cho bánh gai và bánh nhãn (đặc sản quê anh) như đã hứa vì xe không dừng. Mình đã cùng nhâm nhi những chiếc bánh ngọt ngào đó, để giờ đây, đôi khi nhìn thấy loại bánh ấy em lại nhớ anh.

Giấc mộng nơi giảng đường, Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu, loi yeu, tam su, ki niem, chia tay tinh dau, moi tinh dau, chuyen tinh yeu hay,

Lần hẹn thứ tư… Lần hẹn thứ năm…

Ngày đó, ngoài những khi trên giảng đường anh và em thường gặp nhau sau 9h tối mỗi khi em tan ca học tiếng Anh cuối cùng. Mỗi tối anh vẫn kiên nhẫn đợi em ngoài cổng trung tâm. Vì em đang học tiếng Anh rất chăm chỉ nên mình toàn nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, dù khi đó trình độ tiếng Anh của em chỉ ở mức a,b,c, vừa nói tiếng Anh vừa dịch ra tiếng Việt đến là vui.

Thi thoảng anh vẫn ngỏ ý muốn đưa em về nhà sau giờ học mỗi khi tắc đường hay khi em bị nhỡ xe bus, nhưng em không dám nhận lời vì sợ lũ bạn nhìn thấy. Mình cứ bí mật hẹn hò như vậy khiến em có cảm giác như đang cùng anh phiêu lưu vào trò chơi nghẹt thở, và em thích điều đó. Mình đã cùng nhau lang thang hầu hết các công viên ở Hà Nội để giờ đây, khi đã thật sự xa anh rồi, mỗi khi có dịp đi ngang qua những nơi đó lòng em lại buồn se sắt. Tình yêu thầy trò buồn thế này sao?

Những khi bên nhau câu chuyện của chúng mình thường xoay quanh vấn đề trường lớp, cuộc sống và cả chính trị. Anh thường kể cho em về những kỷ niệm khi anh còn là sinh viên, về những khó khăn của thời ấy giống như em bây giờ, cả những mối tình thời kẹo lạc của anh, anh kể lại với một thái độ vô cùng trân trọng và nâng niu giống như một phần ký ức đã nuôi dưỡng anh, bồi đắp con người anh. Có lẽ vì thế mà em thấy ở bên anh thật bình yên vì em nghĩ một người biết trân trọng quá khứ, biết nâng niu những ký ức đã  qua chắc chắn là người sống sâu sắc. Người không vứt bỏ quá khứ sẽ sống tốt cho hiện tại và tương lai (em nghĩ như vậy).

Mình cứ bên nhau như thế, anh vần là thầy và em vẫn là cô học trò bé nhỏ, ta chưa bao giờ đi quá giới hạn của tình thầy trò. Có lần anh lấy cớ xem bói để  được cầm tay em, em biết điều đó nhưng cứ để mặc bàn tay mình trong tay anh để cảm nhận hơi ấm từ anh, em biết anh đã muốn hôn em, em cảm thấy có bao lần anh đã định nói điều mà những đôi yêu nhau vẫn thì thầm, nhưng em luôn tìm cách ngăn lại dù vô cùng muốn nghe. Vì khoảng cách thầy trò vì lòng kiêu hãnh của con gái hay vì lý do nào khác nữa mà em không hình dung được.

Em luôn kính trọng anh còn anh thì nói nhìn thấy ở em hình ảnh của một sinh viên hành chính mẫu mực, một công chức tương lai đúng nghĩa, điều đó khến em thực sự hãnh diện. Đôi khi em thấy đôi mắt anh thật xa xăm, em không đủ từng trải để hiểu được trong đôi mắt đó ẩn chứa điều gì có lẽ bởi vậy mà thời gian bên anh em luôn sống trong tâm trạng hồi hộp, đôi khi cảm giác mong manh lại bủa vây em và nỗi sợ mơ hồ…

Ngày ấy em đã từng vẽ ra những viễn cảnh sẽ xây đắp hạnh phúc bên anh, vẽ ra biết bao điều tốt đẹp mà cho tới giờ em cũng không nhớ hết nữa. Rồi khoảng hơn một tháng không gặp nhau, em cũng không hiểu lý do vì sao, em kệ không thèm liên lạc với anh vì em là con gái nên phải giữ thể diện (em nghĩ như vậy).

Những ngày đó thật sự là cực hình, em nhớ anh da diết, em không thể nào điều khiển được tâm trí mình. Ngồi ôn thi những môn cuối cùng của học kỳ mà lòng không thể xua đuổi hình ảnh anh ra khỏi tâm trí, lúc nào tên anh, dáng hình anh, giọng nói của anh, tất cả những gì thuộc về anh cũng choán hết tâm trí em. Không một giây một phút nào trong suy nghĩ của em lại vắng đi bóng hình anh. .

Hình ảnh anh luôn hiện hữu trong em, tràn ngập tâm trí em, em nhớ anh mọi lúc, mọi nơi trên giảng đường, trong lớp học tiếng anh; khi ở nhà, khi đi trên đường và cả trong giấc mơ. Em nhận ra mình đã quá yêu anh mất rồi. Em không biết điều đó là tốt hay xấu, là đáng mừng hay đáng lo, chỉ giận anh và thấy lòng buồn se sắt khi không được gặp anh. Em  thấy cô đơn sợ hãi khi anh chẳng thèm nhắn tin, chỉ là dòng trả lời muộn màng khi em nhắn tin chúc mừng nhân dịp lễ Tết. Em thấy mình thật bất hạnh, nhưng em chỉ biết lặng lẽ yêu anh, lặng lễ đợi chờ anh vì em là con gái. Em không dám vượt qua rào cản của lòng kiêu hãnh mở rộng lòng mình đón những hơi ấm mà anh mang tới giữa mùa đông giá buốt.

Một buổi sáng em thức giấc bởi tiếng chông điện thoại. Là của anh…Giọng nói quen thuộc cất lên: “Do you now?” Em ngỡ ngàng không hiểu gì thì anh nói tiếp “Thầy sắp lấy vợ”. Cả thế giới như đổ sập trước mắt em, em quay cuồng đau đớn, điên loạn… nhưng vì lòng kiêu hãnh, em bình thản hỏi han anh, chúc mừng hạnh phúc của anh.

Anh nói vợ sắp cưới của anh là em gái của ông bạn thân. Anh vừa được giới thiệu. hai người quen nhau một tháng về trước (quãng thời gian mình không gặp nhau). Thì ra là vậy, anh có thể quen và lấy một cô gái làm vợ chỉ trong vòng một tháng. Còn em, thời gian em đi bên anh lâu như vậy mà chẳng thể đi tới điều gì…

Cúp máy điện thoại em đau đớn, nỗi đau quá lớn khiến em không thể khóc được dù lòng đang muốn tan chảy ra. Em thấy, em biết mình là đứa ngốc, cứ hi vọng, đợi chờ, mong mỏi thứ không thuộc về mình. Em buồn, suy xụp nhưng không thể trách anh. Em lại ghét anh, thấy coi thường anh. Hình ảnh của một người thầy, một người em yêu, người em kính trọng bỗng nhiên đổ vỡ, thấy anh thật tầm thường, thấy mình là đứa ngốc nghếch nhất thế gian…

Em xấu hổ với thứ tình cảm của mình, xấu hổ với chính nhịp đập nơi con tim. Bạn bè trong lớp không hề biết về mối quan hệ của chúng mình, chúng kháo nhau về đám cưới của anh, chúng mừng cho anh, chỉ riêng em âm thầm một mình nuốt từng giọt nước mắt chảy ngược vào sâu thẳm con tim, một thứ tình cảm mới nhen nhóm bỗng bị vùi dập không thương tiếc để rồi em phải chôn chặt nó trong lòng cho tới giờ.

Thời gian cứ trôi qua, vết thương dần lành lại, em không biết mình hết yêu anh từ khi nào, cũng không còn trách anh nữa, em chỉ ôm những kỷ niệm ngày xưa như một khoảng thời gian đẹp của thời sinh viên. Rời giảng đường ra đời mưu sinh em mới thấy cuộc sống thật khắc nghiệt, mới hiểu vì sao ngày đó anh lại hành động như thế. Em biết, khi đó anh cần một gia đình ổn định, cần một người vợ đủ trưởng thành để cùng anh gánh vác, chia sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống.

Còn em, em quá trẻ, em chưa có gì, mọi thứ với em còn chưa bắt đầu, và em sẽ là gánh nặng của anh. Em biết vào tuổi của anh lúc đó vì anh hơn em 8 tuổi, anh không thể đợi chờ em, chạy theo những mơ mộng trẻ con của em. Em chỉ không biết anh có yêu em giống như em đã từng yêu anh không. nhưng kỳ lạ làm sao, em không hề thấy ân hận vì mình đã quen anh, không hề thấy hối tiếc khi mình đã yêu anh. Em yêu thầy của mình, tình yêu thầy trò

Hơn một năm sau khi em ra trường, bắt đầu đi làm những tháng đầu tiên. Bỗng nhiên một ngày anh gọi điện hỏi thăm, em bình thản trả lời, nói chuyện với anh như chưa hề có chuyện gì, bình thản như cách một cô học trò nói chuyện với thầy giáo cũ của mình. Cũng thật tình cờ, anh được mời thỉnh giảng ở một trường học ngay gần cơ quan em, anh hẹn em hết giờ làm đi uống nước, em nhận lời.

Ngày hôm đó em đã hồi hộp biết bao để đợi đến giây phút được gặp lại anh, được nhìn thấy anh… nhưng hôm đó em được về sớm hơn mọi ngày, em định bụng sẽ hẹn gặp anh ở chỗ khác. Chiều tối anh gọi điện khi em đã về tới nhà, vừa nhấc máy em nói “Thầy ơi em về đến nhà rồi…” em chưa nói hết câu anh đã luống cuống: “Ờ..ờ.. tiếc quá, thế để lần sau vậy” anh nói vậy em chỉ còn biết vâng dạ dù không muốn thế.

Có lẽ anh thấy ngại ngùng khi gặp lại em có lẽ anh đã thấy có lỗi với em nhiều lắm, anh tưởng em ghét anh, em không muốn gặp lại anh nữa nên mới luống cuống như vậy. Sao anh không chờ em nói hết câu? Sao anh không chờ được đến lúc em nói hết nửa câu còn lại? chỉ vài giây thôi mà, giá anh biết ngảy ấy em định nói “Thầy ơi, em về đến nhà rồi mình gặp nhau ở chỗ khác nhé!”, chưa gì anh đã nghĩ em không muốn gặp lại anh rồi… vậy là mình lại chẳng thể gặp nhau.

Vài tháng sau em cũng rời Hà Nội về quê công tác, thi thoảng anh vẫn gọi điện hỏi thăm cặn kẽ mọi vệc của em chừng như anh vẫn muốn dõi theo từng bước đi của em, em vẫn trả lời chân tình cũng hỏi thăm anh. Giờ anh đã mua được một ngôi nhà nhỏ, có một cậu con trai kháu khình, một gia đình đầm ấm, em mừng cho anh, em cũng đang đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Em tự nghĩ nếu ngày ấy mình đi xa hơn có lẽ bây giờ anh sẽ vất và hơn nhiều.

Mối tình đầu với anh ngày xưa đã qua rất lâu, giờ em cũng đã trưởng thành, tất cả những kỷ niệm bên anh được em nâng niu cất vào chếc hôp mang tên ký ức để thi thoảng mệt mỏi trên đường đởi lật giở ra xem, để cảm xúc ùa về giống như câu thơ của ai đó em từng rất yêu:

“Một nụ hoa chưa nở

Sẽ không bao giờ tàn

Một tình yêu chưa ngỏ

Còn mãi với thời gian”

This entry was posted in Chuyện tình yêu. Bookmark the permalink.

4 Responses to Em nhớ anh, "Thầy" ơi!

  1. tran linh hue says:

    em chao chi noi that em da bac khoc khi doc dc nhung gi chi viet
    em cu nghi voi 1 cuoc tinh dep nhu the chi se hanh phuc
    em…em cung da yeu thay cua minh day
    da hon 3 nam roi! ngay ay em con hoc lop 8 that buon cuoi dung ko chi moi lop 8
    thay la gv moi ve truong,cung tre,nhung ko hien cho lam dau
    em nguong mo thay vi la 1 nguoi thay tre nhunh co ban linh khien bon hoc tro nghich ngom nhat phai van loi
    tinh tinh vui ve
    va roi em bat dau thich hoc hoa
    vi dc gap anh va dc cuoi thoa thich
    dan gia em nhan ra minh yeu thay
    em ko bit tai sao nhung luc do thay doi u voi em rat la
    thay luon quan tam em nhieu hu y den tung hanh dong cua em va nhu the em cu co buon buc chi de thay
    quan tam
    thay ung da co vo dc hon hai nam roi
    luc bit tin em cung dau lam
    dau den dien dai
    chi bit ko em tham uoc minh dc 1 lan nhu chi day
    du chi 1 lan thoi thay nam tay em, em se ko buong ra dau
    em se chu dong hon thay!
    va den gio phut nay em van ko hoi tiec khi yeu thay
    van se luon cau chuc cho hanh huc cua thay
    neu dc tro lai van chon thay chu ko ai khac
    du em hieu rang thay ko bit tinh cam cua em va chac cung ko nghi toi
    moi ngay di hoc em lai mong duoc thay thay
    du chi la nguoi di nguoc loi thoi cung dc
    ai do da tung noi”co nhung nu cuoi chi dien ra trong vai giay nhung no lai ton tai suot doi”

  2. tran linh hue says:

    a wen em o HA NOI ,PHO HANG DA,chi o muon lien lac hai ban nao co muon lien lac thi bit
    rat mong dc lam quen!
    hoac KO DC thi len CONG TY XUAT NHAP KHAU LUONG THU THUC PHAM O:QUAN CAU GIAY CUNG OK

  3. Pingback: Tách Cafe Sữa

  4. Be li says:

    Chị ơi!! đọc những lời chị viết mà em nghĩ đến tương lai của mình sau này!! bởi người yêu của em hiện nay là một giáo viên!! anh hơn em 11 tuổi. Cúng em đang sống trong hạnh phúc bởi thế nên em rất sợ phải mất anh. em chỉ là một cô học trò bé nhỏ, còn anh là một thầy giáo trẻ phong độ. Đã có rất nhiều cô gái ngỏ lời với anh nhưng anh đều đã từ chối. Em tin vào tình yêu của anh đối với em nhưng đôi lúc em vẫn rất sợ, sợ chúng em co duyên mà không có nợ. Nếu mất anh có lẽ em sẽ rất buồn, buồn đến chết mất chị ah!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s