Tám chuyện: Giữa chúng ta có phải là tình yêu?

tam chuyen, tinh yeu, gioi tinh, nho to tam su, tam su tinh yeu – Yêu nhau gần 3 tháng, chia tay. Sau hơn 3 năm với vai trò là anh em kết nghia, em vẫn giữ được sự quan tâm, chăm sóc từ anh. Em biết mình đang cố dối lòng để được ở bên anh, được chăm sóc, chia sẽ cùng anh mọi chuyện kể cả chuyện anh với người ấy.

Em gọi người ấy là “chị” vì người ấy là người yêu của anh. Cứ như vậy em đã cùng anh đi qua biết bao nhiêu chuyện buồn vui, anh chia sẽ cùng em giây phút anh nhận được giấy báo thăng chức, anh thông báo cho em biết trước cả chị ấy. Em thấy hãnh diện, rồi em tự hình dung rằng anh có tình cảm với em. Anh tâm sự với em về chị ấy, rằng chị ấy quay lại với người yêu cũ, anh buồn. Em cảm thấy có một chút gì đó vui vui, em ích kỹ phải không anh, nhưng đó là sự thật anh à, em hứa với lòng mình sẽ không bao giờ dối anh, dù em biết đó là lý do khiến chúng ta chia tay nhau. Người ta nói con gái khi yêu đừng để đối phương biết mình yêu quá nhiều, có thể vì em quá thành thật và anh đã không trân trọng tình cảm em dành cho anh. Hai người cũng đã chính thức chia tay, em đã có thể chăm sóc, quan tâm anh mà không thấy khó xử với chị ấy. Vì em cũng là con gái mà, em luôn đặt bản thân mình vào vị trí của người khác để cố không làm tổn thương người ta. Anh thường bảo rằng em ngốc quá, em ngây thơ quá, anh sợ em như vậy sẽ bị người xấu lừa gạt. Tính trẻ con, ỷ lại trong em vì thế mà tiếp tục, em vẫn giữ thói quen ấy chỉ mong anh sẽ thương hại mà che chở em. Một tuần nữa em sẽ bay sang Úc, em lại có lý do chính đáng để ở bên anh nhiều hơn. Em liên lac thường xuyên với anh hơn, hẹn gặp anh nhiều hơn, em tự thấy xấu hổ khi em đã đánh mất sự kiêu ngạo, lạnh lùng của một đứa như em để gặp anh. Em tự biện hộ cho bản thân rằng vì chúng ta quá thân thiết, vì anh không có điều kiện đón em nên chuyện em chạy xe 30 phút để đến đón anh đi ăn, đi chơi, rồi lủi thủi chạy xe về một mình lúc trời sắp khuya. Mặc dù có lúc em gọi điện mời anh đi ăn, em lại biện lý do là em mới nhận lương, có lúc anh nói: ” Tối nay anh bận đi với bạn rồi, bé đừng lên”, có khi em đã thay váy, trang điểm tự mỉm cười trước gương, chuẩn bị đến đón anh thì anh lại gọi và ” Tối nay anh bận rồi, hôm khác bé lên được không?”. Lúc ấy em thấy xấu hổ với đứa bạn cùng phòng, em thấy xấu hổ với bản thân, em muốn mình có thể giận dỗi, bắt đền để anh xin lỗi năn nỉ, nhưng không biết anh có nhận ra không? Em chưa bao giờ giận dỗi anh vô cớ, vì em sợ anh giận, sợ anh sẽ không quan tâm em nữa, em luôn cố gắn để mọi chuyện đi theo hướng đơn giản và êm đềm nhất, và vì chúng ta đâu còn nhiều thời gian cho những chuyện ấy. Anh cũng đã hôn em, nghĩa là anh đã quyết định chuyển tình cảm anh em bấy lâu nay sang một tình cảm khác. Em thấy đau đớn khi anh hôn em, em thấy tiếc cho tình cảm trong sáng mấy năm nay dù em đã mong đợi nụ hôn ấy từ rất lâu rồi, em thấy nụ hôn này không ngọt ngào như em nghĩ, vì trong đầu em đang phân vân lắm, liêu anh có thật yêu em không? Liệu em có yêu anh không khi em đã chấp nhận nụ hôn này rồi? Vì em đã chấp nhận yêu anh, nên em sẽ yêu anh, nếu em không yêu anh nhiều em sẽ tiếp tục yêu anh nhiều hơn, em sẽ cùng anh xây hạnh phúc, vì em biết em sẽ không bao giờ có lại tình cảm “anh em” mà em đã cố giữ trước đây. Em mong anh cũng sẽ như vậy, anh đã lấy đi tình cảm ấy, trách nhiệm của anh bây giờ sẽ phải mang lại cho em tình cảm khác hạnh phúc hơn. Em yêu anh.

This entry was posted in Tám chuyện and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s