Góc lãng mạn: Sau cơn mưa trời lại sáng

goc lang man, cau chuyen tinh yeu, tinh yeu, con mua tinh yeu, em yeu anh, chia tay – Không phải bạn gặp người chồng bội bạc, bạn sẽ nói tiếng hận thù tất cả đàn ông, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang nắm tay, ôm bạn thật chặt mà ép mình không rung động hay sao?

Thời sinh viên lãng mạn lắm, mỗi khi mưa lất phất rơi, lại nắm tay nhau đi trên con đường nhỏ, tựa vào nhau, cái lạnh được che chở… Nhớ lắm, cảm động lắm, hai đứa sinh viên tìm cảm xúc, nhặt lá rụng, hoa rơi, xót xa… nhưng vẫn đầy ý nghĩa. Cái buồn như bao dung, thấy mình hạnh phúc hơn khi trải lòng tiếc thương cho một vật vô tri, vô giác…

Đi qua miền kí ức thật ngắn ngủi, biết khi nào trở lại với ngày xưa, nhớ về những khoảnh khắc, buồn vui, lẫn lộn… Cuộc sống giờ đầy rẫy những lo toan, nỗi nhọc nhằn, gánh vác. Khi nhỏ mong cho mình thật lớn để được mạnh mẽ, được quyết định, được làm chủ, được tự do làm những việc ba mẹ tôi vẫn có. Không phải xin phép, không phải giật mình khi sai và sợ hãi khi chả may phạm lỗi… Đã qua rồi cái khoảng thời gian bình lặng, chỉ có hai người yên ả nắm tay nhau… con đường nhỏ cũng không còn như thế! Đêm nay, mưa buồn sao khác cái mưa xưa.

Rồi hạnh phúc đã qua, thời nông nổi, trẻ người không biết giữ… kí ức trở nên buồn cũng khác hẳn ngày xưa?

Có khi nào nhìn mưa mà bạn khóc? Có thể không, nhưng tôi lại khóc… không vì mưa gắn với tuổi thơ tôi khó nhọc, hay mưa vô tình xóa đi, hay đánh mất của tôi bất cứ thứ gì, ngược lại mưa nhiều khi còn mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, những kỉ niệm, lãng mạn, êm đềm, tuổi thơ tôi luôn gắn trên môi nụ cười hồn nhiên trong sáng. Nhưng, bây giờ nhìn mưa  tôi  khóc, trong tôi đan xen nhiều tâm trạng, buồn nhiều hơn vui,  khi ước mình nhanh thành người lớn cũng là để  tôi tự do, tôi sớm lựa  chọn cho mình cái bất hạnh mà đến  tận cùng nỗi đau tôi mới nhận ra, vì sao ư, vì tôi tài chịu đựng , tài nhẫn nhịn, hi sinh cho người khác và cũng bởi tôi cả tin, dại khờ đặt niềm tin, hy vọng cho người đàn ông,  là chồng mình vậy đó.

Sau cơn mưa..., Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, moi tinh dau, chia tay tinh dau, hanh phuc gia dinh

Vẫn đôi mắt ấy, bờ môi ấy nhưng sâu lắng hơn, dịu ngọt hơn

Khi yêu người ta thật mù quáng, thật viển vông nhiều khi nghĩ lại tôi thấy mình lố bịch, mặc dù trong lòng tôi chẳng còn nguyên vẹn tình cảm, tình yêu trinh nguyên như thuở ban đầu… nhưng tôi vẫn níu kéo, vẫn hết mình để minh chứng, để tự tin mình chung thủy! Để nói rằng, tôi yêu và đáng được yêu nhiều hơn thế.

Tình yêu vốn vậy, khi càng cố giữ thì càng đi xa, càng níu kéo thì lại càng thêm mất mát… Tôi đã để hạnh phúc rời xa mình như thế, cũng một chiều mưa, co rúm tái tê, cái sự thật phũ phàng như hiển nhiên định sẵn, người ta phản bội và bỏ đi không một lời giải thích. Tôi đã sống những tháng ngày thầm lặng, cô đơn, đã học cách để quên, để chấp nhận, để tha thứ. Cũng là để tôi buông tay, là cho người ta cơ duyên tìm hạnh phúc mới.

Thời gian trôi, hóa ra tôi thấy mình mạnh mẽ, vẫn tự tin cá tính độc lập như năm nào, vẫn đôi mắt ấy, bờ môi ấy nhưng sâu lắng hơn, dịu ngọt hơn. Tôi sẽ đứng lên bước đi một mình không vội vã… và sẽ cố với, vươn tay, chạm tới hạnh phúc, cái hạnh phúc tự tôi kiếm tìm, cho dù tôi có phải lục lại trong quá khứ, có phải chạm tay vào đau thương, vào vết sẹo vẫn còn chưa lành lặn, nhưng tôi biết mình bị đau vì sao, để có thể một mình, can đảm ôm, nắm giữ trái tim và không một lần cho đi vô nghĩa nữa.

Từ nay tôi sẽ phải thận trọng hơn, tỉ mỉ hơn, phải nhìn cuộc đời không chỉ có ánh bình minh, không cố gắng nhìn mưa rơi lạnh lẽo, cô quạnh hơn rồi lại khóc. Mà tôi sẽ chạy tới, ùa ra, gột rửa tất cả, mưa xóa nhòa kí ức, nỗi đớn đau… khuôn mặt tôi bừng sáng, tôi sẽ mỉm cười và trước mắt tôi sẽ là ánh nắng huy hoàng, là màu của tươi lai, của thực tại, của thứ ánh sáng dẫn đường tôi đi tìm một nửa mới của mình, một nửa tôi còn lại không vẹn nguyên nhưng được mài dũa,  nhạy cảm hơn, lạc quan hơn trước dòng đời.

Không phải bạn gặp người chồng bội bạc, bạn sẽ nói tiếng hận thù tất cả đàn ông, không lẽ chỉ một lần vấp ngã, đứng trước một người đang nắm tay, ôm bạn thật chặt mà ép mình không rung động hay sao? Chả phải cứ khi mưa là bầu trời u ám. Thật lạ là… sau cơn mưa trời lại sáng sủa hơn!

This entry was posted in Góc lãng mạn and tagged , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s