Đời sống vợ chồng: Coi như chồng chưa từng ngoại tình

doi song vo chong, hon nhan, hon nhan gia dinh, gia dinh, chong ngoai tinh, ngoai tinh – Tôi định gõ cửa, thì trong phòng anh vọng ra tiếng cười nói tình tứ. Trong phòng chỉ có anh với cô nhân viên mới về công ty anh gần một năm, thỉnh thoảng tôi có nghe nhắc.

Dạo này chồng tôi lúc nào cũng có vẻ bận bịu, mệt mỏi, nhiều khi tận 11, 12 giờ đêm mới về nhà. Về muộn như thế thì đi tắm rồi ngủ luôn chứ còn ăn uống nỗi gì.

Thấy nếp sinh hoạt của chồng như vậy, tôi rất xót xa. Trưa hôm đó, tôi quyết định làm một bữa cơm thật ngon, mang đến công ty cho anh. Để anh bất ngờ, tôi không báo cho anh biết trước. Khi tôi đến công ty, mọi người đều đi ăn cả rồi. Tôi định gõ cửa, thì trong phòng anh vọng ra tiếng cười nói tình tứ. Trong phòng chỉ có anh với cô nhân viên mới về công ty anh gần một năm, thỉnh thoảng tôi có nghe nhắc. Máu dồn lên đầu, tôi chỉ muốn xông vào, chửi rủa, chỉ tận mặt hai con người đê tiện đó. Vậy mà sao lúc đó, chân tôi cứ như khụy xuống, không nhúc nhích nổi, hai tay thì cứng đờ. Rồi những bước chân vô hồn dẫn tôi ra ngoài đường khi nào không hay. Tôi cứ đi, vô định.
Tôi định gõ cửa, thì trong phòng anh vọng ra tiếng cười nói tình tứ.

Quá cơ quan chồng gần một cây số, tôi mới lấy hết bình tĩnh gọi vào máy anh. Tôi cho biết là đang trên đường mang cơm đến cơ quan cho anh. Rồi tôi tắt máy ngay lập tức, vì biết nói thêm câu nữa, chắc tôi sẽ khóc mất. Trong chừng mươi phút chờ tôi đến, cô nhân viên đã kịp chuồn ra khỏi phòng, chồng tôi thì vẻ mặt thản nhiên, lại còn ra vẻ như đang rất bận rộn. Tôi cũng cố giữ vẻ mặt thật tự nhiên, nói những lời ngọt ngào, động viên anh ăn thật nhiều.

Đêm đó, nằm bên anh, không ngăn nổi, nước mắt tôi lại trào ra. Không hiểu vì “giật mình” hay vì lý do gì mà anh ôm tôi vào lòng gợi chuyện. Tôi thủ thỉ với anh, tôi khóc vì tôi thương anh vất vả quá, vì dằn vặt mình là vợ mà không giúp gì được chồng, để anh phải một mình lo chuyện công ty. Anh phá lên cười, không giấu nỗi xúc động. Tôi cảm thấy trong tiếng cười của anh là tiếng thở phào. Hình như nãy giờ, trống ngực anh cũng đập thùm thụp. Có thể anh nghĩ tôi đã phát hiện ra điều gì chăng? Rồi, tranh thủ lúc chồng đang mềm lòng, tôi tha thiết bày tỏ nguyện vọng muốn cả nhà cùng đi nghỉ mát một chuyến.

Tôi đã cố tình kéo dài ngày nghỉ mát so với dự tính. Những ngày đó, tôi tỏ ra là người vợ thật đáng yêu, kéo anh vào những sinh hoạt gia đình, vào vai trò người cha, người chồng mà lâu nay anh bỏ quên. Đêm khuya, khi con đã ngủ say, tôi rủ anh ra dạo biển. Dưới ánh trăng, chúng tôi nắm tay nhau đi dọc bãi cát. Trước bao la biển cả, tựa vai anh, chưa khi nào chúng tôi thấy gần nhau như thế.  Tôi chia sẻ với anh cảm giác yên tâm về tình yêu, về cuộc hôn nhân và muốn được hạnh phúc, êm đềm như thế mãi mãi.

Trong khoảnh khắc ấy tôi biết trái tim anh đã quay về. Nhiều năm đã qua, chúng tôi vẫn bên nhau vui vẻ, như chưa từng có cái buổi trưa tình cờ đó.
This entry was posted in Đời sống - quan hệ vợ chồng and tagged , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s