Eva tám chuyện – Khi vợ "vung tay", chồng "thủ thế"

(Eva.vn) – Trong cuộc sống gia đình, việc đối lập nhau trong chi tiêu thường là nguyên nhân tạo nên những “cuộc chiến”.

Vợ “vung tay”, chồng “thủ thế”

Tòa án nhân dân quận Tây Hồ (Hà Nội) từng xử một vụ ly hôn mà sau nhiều lần hoà giải đều không thành. Đôi vợ chồng đó chia tay nhau không phải vì hết yêu nhau mà chỉ bởi do… không thể chịu nổi nhau về cách chi tiêu.

Trước khi cưới, người chồng biết tính vợ phóng khoáng. Anh nghĩ cô ấy là con nhà khá giả, có công việc ổn định, lương cao, chưa vướng mắc gì nên thoáng cũng phải. Song, khi lấy chồng, hẳn cô ấy sẽ tuân theo bản năng, tức là sẽ tự nhiên biết cân nhắc chi tiêu như thế nào cho hợp lý.

Sau ngày cưới, vì muốn ở riêng, họ phải vay tiền mua nhà. Chồng lo lắm, dặn vợ phải tằn tiện để trả nợ. Nhưng rồi các bữa ăn, trên bàn thường có rất nhiều món vì vợ nghĩ đi làm nhiều, phải ăn nhiều mới có sức khoẻ; là phụ nữ, cũng thích nấu nhiều món ngon để khoe chồng…

Nhưng lần nào nhìn vào mâm, mặt chồng cũng hầm hầm, bảo: “Em không làm ít món đi được à?”. Hỏi kiểu ấy thì hỏi vài lần nữa vợ cũng chưa muốn thay đổi vì tự ái. Thế là chồng chỉ ăn chút rau rồi buông đũa, thà để bụng đói còn hơn. Chồng làm thế, vợ lại càng giận, càng muốn trêu ngươi, càng nấu nhiều món…

Nói đến cái mặc, là phụ nữ, cứ có thời gian rảnh, vợ thường thích đi mua sắm. Khi bạn bè đi cùng hay người bán hàng khen áo, váy đẹp, hợp với dáng, cô ấy bèn mua ngay. Cũng bởi thế, tủ quần áo của cô treo đủ các sắc màu…

Chồng không hài lòng khi vợ quá “vung tay” (ảnh minh họa)

Còn chồng, luôn tâm niệm mặc tươm tất, ngày nào cũng giặt sạch sẽ là được. Vì vậy, chiếc áo sơ mi 50.000 đồng, anh mặc đã hai năm vẫn chưa bỏ. Không những thế, các đồ như tủ lạnh, tivi, máy xay sinh tố, điện thoại… cái gì anh cũng lau chùi, giữ gìn cẩn thận. Nếu vợ thấy nó cũ, sắp hỏng, tự ý mang đi thay thì thể nào cũng có “chiến tranh”.

Nhà họ thường xuyên diễn ra “khẩu chiến” như “Cô là đồ hoang phí”, “Vứt hết những của nợ ấy đi”, “Cô vô trách nhiệm”, “Anh là quá ư keo kiệt”, “Anh là nô lệ cho đồ vật”, “Anh chả hiểu gì phụ nữ”, “Làm quần quật thì cũng phải có lúc hưởng thụ chứ…”.

“Con nhà lính, tính nhà quan”

Còn vợ chồng chị Hoa (Nam Định) khi ở riêng, chị luôn được mẹ chồng khen là tốt bụng, tính thoáng, rất quan tâm đến mẹ chồng… Từ ngày mẹ chồng chị rời nhà anh trai đến ở hẳn nhà chị, sau vài tuần sống chung thì họ luôn hậm hực với nhau về những chuyện “nhỏ nhặt”.

Ví dụ cả tháng chị Hoa mới rảnh một ngày để đi siêu thị. Khi về thường khệ nệ xách mấy túi đồ. Mẹ chồng nhìn, ước tính: “Có đến cả tháng lương không nhỉ? Cứ hoang thế này thì bố nó đi làm sao cho lại được?”.

Có hôm, chị Hoa hì hục dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, gọn gàng. Tất cả rác rưởi là túi nilon, vỏ chai, hộp bánh quy… được gom lại, chị dặn ôsin bán ngay. Vậy mà tối về, người đang trong cơn mệt mỏi, chị lại thấy đập vào mắt tất cả những “rác loại” kia. Chúng trở về nguyên vị trí cũ, thậm chí nhìn còn bừa bộn hơn. Hỏi ra thì được biết mẹ chồng giữ lại hết vì “thể nào chả có lúc dùng được”.

Ngày rằm nào mẹ chồng chị cũng đi chùa cách nhà 5 cây số làm lễ. Mọi khi đều có con trai đưa đi. Lần này, con trai đi vắng. Ngoài trời mưa rất to. Chị Hoa hơi đau đầu, sợ ra mưa nên tính gọi taxi cho mẹ. Thấy vậy, mẹ chồng bảo ngay: “Thôi, không dám phiền chị nữa”.

Nhiều người phụ nữ nhà không giàu nhưng thường chi tiêu quá trán (ảnh minh họa)

Rồi mẹ thay áo, đi nằm. Tối, con trai vừa về, mẹ kéo ngay vào phòng mách tội: “Con dâu lười, không muốn đưa mẹ đi chùa bằng xe máy. Con nhà lính, tính nhà quan. Anh không biết dạy vợ? Giao tay hòm chìa khoá cho người hoang như thế thì có ngày ra đứng đường…”.

Những lúc ấy, nếu chồng tỉnh táo, khéo léo cư xử, hứa hẹn, nhắc nhở nhẹ nhàng hai bên thì sẽ ổn thoả. Nhưng vào lúc chồng “khó ở” thì thể nào cũng lỡ đứng ra bênh vực bên này, trách móc bên kia… Vậy là “cuộc chiến” lại “nóng” hơn gấp bội…

Cần sự sẻ chia

Trong một gia đình, dù là người có tính “hoang phí” hay “tằn tiện” thì họ vẫn thường cho rằng mình chi tiêu như thế là có cái lý riêng để rồi không ai nhường ai và từ đó dẫn đến những “cuộc chiến” bất phân thắng bại.

Nên chăng ở mỗi thế hệ khác nhau, giới tính khác nhau, vị thế khác nhau, cách kiếm tiền, suy nghĩ về tiêu tiền khác nhau… thì rất cần có sự chia sẻ. Đây không chỉ là cách để mỗi người hiểu rõ hơn về tính tình, sở thích, quan niệm, mục đích chi tiêu của nhau mà còn giúp cả hai bàn bạc, thấu hiểu nhau trước những quyết định chi tiêu… từ đó tránh được hiểu lầm, tự ái…

Ngoài ra, những người mâu thuẫn với nhau cũng nên tìm đến “đồng minh” là các thành viên khác trong gia đình. Họ sẽ có những can thiệp, hoà giải, góp ý công bằng để giúp mỗi người có được sự chi tiêu sáng suốt, hợp lý hơn.

This entry was posted in Tám chuyện and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s